Nguyễn Ngọc Ngạn Và Chuyến Tàu Đau Thương

     
Câu chuyện vượt biển lớn kinh hoàng của Nguyễn ngọc Ngạn – nhà văn – MC của Thúy Nga Paris by nightÐời người, ai cũng có đều kỷ niệm, nhức thương tuyệt hạnh phúc. Kỷ niệm đôi khi chỉ nháng qua, mờ nhạt như áng mây bay ngang bầu trời, giữ lại chút hình hình ảnh bâng khuâng. Nhưng cũng có thể có khi hết sức sâu đậm, mang lại nỗi rất có thể coi là một trong những biến cố, khả dĩ sản xuất thành khúc rẽ đặc biệt cho cuộc đờị Ðó là trường hợp của tớ với mẩu chuyện xảy ra hơn 20 năm về trước mà lại giờ này ngồi ghi lại, tôi vẫn thấy hiển hiện như bắt đầu hôm qua.

Bạn đang xem: Nguyễn ngọc ngạn và chuyến tàu đau thương

Bạn đã xem: Nguyễn ngọc ngạn

Ngày ấy, miền nam vừa đổi công ty được 3 năm, thực trạng chính trị còn cực kỳ khắt khe Ðã thế, cơ chế áp dụng lại ko đồng nhất, mỗi phường từng tổ là một trong những lãnh chúa, phát huy sáng kiến mà bức chế nhân dân. Tôi làm việc trại cải tạo, cầm tờ giấy tha vào thân năm 78, về trình diện Sở Giáo Dục thành phố cho đúng thủ tục, mặc dù biết trước sẽ không được thu nhận trở về nghề cũ . Không tồn tại nghề nghiệp biên chế, tôi chỉ được tạm thời trú 3 mon tại thành phố sài thành để thu xếp đi vùng tài chính mới . Thời gian này, miền nam đang lên hit về trào lưu vượt biên tìm tự do thoải mái . Những người ở vào yếu tố hoàn cảnh của tôi, bị công an khu vực theo dõi với hăm dọa thường xuyên thì lại càng cuống quýt kiếm đường quăng quật trốn. Những người dân bạn tù chúng tôi ngày ngày đôn đáo chạm mặt nhau, đề tài chủ yếu đem ra đàm đạo chỉ chuyển phiên quanh một chuyện độc nhất vô nhị là thừa biên.

Xem thêm: Cách Chụp Màn Hình Máy Tính Laptop Dell Trên Windows 10 Cực Nhanh

Thời gian trôi qúa nhanh, vào nháy mắt đã không còn hạn tạm trú, tôi đổi thay kẻ sinh sống lậu không hộ khẩu trên thành phộ Giữa dịp lao đao xuất xắc vọng, phân vân ngày nào bất ngờ bị bắt lại, thì một hôm em trai tôi ra mắt cho tôi một phía trên đầu cầu qúy giá: sẽ là ông Ân, một người bọn ông trí thức, tuổi vừa 50, tính tình hiền hoà cùng đứng đắn. Ông là nhân viên lâu đời của ban ngành viện trợ Hoa Kỳ trước 75, đồng thời đóng góp phần chuyển âm Anh-Pháp mang đến hãng phim Cosunam ở sài Gòn. Vị làm ăn uống chung cùng với em tôi tự sau 75, nên ông có lòng xuất sắc rủ em tôi thuộc đi với ông vào chuyến thừa biển bán chính thức vốn dành riêng cho người Hoa đã rầm rộ đk lúc đọ Thông cảm hoàn cảnh bấp bênh của tôi,em tôi reviews tôi với ông, để xem ông gồm giúp gì được tôi chăng ? Ði bán chính thức khi đó đắt tiền lắm, vì chưng đang là mọi đợt đầụ Có fan nộp tới 12 hoặc 14 cây vàng, vày phải qua nhiều trung gian. Còn gía vừa phải thì ít ra cũng bắt buộc 10 lượng một ngườị Tôi bắt đầu ở tù ra, làm những gì có số tiền đẩy đà ấy!

Bà xã tôi bận con nhỏ tuổi — lúc tôi đi phạm nhân thì cháu new hơn 1 tuổi — cho nên chỉ buôn bán vớ vẩn, đầy đủ nuôi nhỏ và tiếp tế cho chồng là xuất sắc lắm rồị khoản đầu tư ít ỏi của bà xã tôi lại cứ vơi dần sau mấy chuyến hành trình chui bất thành. Con đường bán bằng lòng mua vé bởi cả chục lượng vàng, là điều vượt qúa sự kỳ vọng của tôi, trừ khi có một phép lạ! Vậy nhưng mà phép lạ trong khi đang xảy đến!

Hôm ấy, một buổi tối khoảng thời điểm đầu tháng 11, mái ấm gia đình em tôi đưa tôi lại quán bò bảy món Duyên Mai bên Chi Lăng, để gặp ông Ân thứ 1 tiên. Tôi lúc này đang trốn chui trốn nhủi vì đã hết hạn nộp hộ khẩu trường đoản cú lâu, nên xoay đủ những thứ giấy tờ lao rượu cồn để qua mặt công an khu vực vực, nấn ná lưu lại lại tp được ngày nào xuất xắc ngày nấỵ khu vực Công giáo tôi cư ngụ lại hay xẩy ra những vụ bắt bớ túng bấn mật, do những lời đồn về các tổ chức Phục Quốc — cả thiệt lẫn giả — làm cho liên lụy đến không hề ít người vô can. Trước năm 75, tôi bao gồm dạy một ít giờ trên 2 trường bốn thục thiên chúa giáo là trung học Quang Minh ở nhà thờ Vinh Sơn đường Trần Quốc Toản, với trung học tập Saint Thomas trê tuyến phố Trương Minh Giảng. Nhà thờ Vinh tô là khu vực phát khởi vụ nổi lên chống cơ quan ban ngành đầu tiên, sau 30 tháng tư năm 75, và linh mục Nguyễn quang Minh bị bắt ngay sau đọ phụ thân Vàng sinh sống trường Saint Thomas cũng đã trở nên bắt, vày nghe đồn bị vu cáo có giấu vũ khí trong khuôn viên ngôi trường học. Lúc tôi ở trại tôn tạo về, công an tất cả gọi tôi ra với thẩm vấn về quan liêu hệ của tôi với nhì vị linh mục nàỵ rất có thể đó chỉ là những câu hỏi thủ tục về lý lịch, nhưng mà cũng có tác dụng tôi hết sức lo sợ, vày xã hội ko có quy định rõ ràng. Một lúc công an nghi ngờ, thì mau chóng muộn gì cũng vào tội phạm . Bởi vì vậy, tôi càng rối rít muốn trốn đi .

Xem thêm: Sinh Con Gái Sinh Năm Đinh Dậu Nữ Mạng Chính Xác Nhất, Sinh Con Gái Sinh Năm Đinh Dậu Có Tốt Không

Tối hôm ấy, chạm chán ông Ân trong nhà hàng, tôi sững sờ xúc rượu cồn khi ông cho thấy ông sẵn lòng đóng góp tiền đến vợ ông chồng tôi đi thuộc chuyến với ông và em tôị tức thị ông đến tôi vay 20 lượng vàng, qua Mỹ đi làm việc trả lạị Vợ ông chồng tôi chỉ cần góp 5 lượng cho người con mà thôi! Tôi như fan đi bên trên mây, bi đát ngủ chạm mặt chiếu manh, không ngờ đời mình tất cả lúc gặp mặt qúi nhân tiện lợi như nuốm này! Dĩ nhiên, qua trung gian em trai tôi, ông Ân bắt đầu dám tin là tôi sẽ trả ông sau lúc đến Hoa Kỳ . Tuy vậy dù sao đi nữa, việc ông giúp một người xa lạ như tôi, trong yếu tố hoàn cảnh này, phải xem như là một phép lạ nhưng tôi không mường tưởng trước được, độc nhất là sống thời kỳ gạo châu củi quế năm 78. Bà Ân ngồi cạnh ông chồng chỉ cười hiền hoà không tồn tại ý kiến gị cơ hội đó bà 39 tuổi, thua chồng hơn 10 tuổị Sáu đứa con, đứa nào thì cũng xinh xắn cùng ngoan hiền. Sau đó, tôi còn theo luồng thông tin có sẵn thêm. Ông Ân tính đến 18 người vay tiền đi, tổng số là sát 200 lượng vàng!

Những ngày hồi hộp trôi qua hết sức chậm, tôi tất tả chỉ sợ hãi chuyện bất trắc xẩy ra trước lúc lên đường. Tôi vẫn hăng hái tham tối ưu tác thủy lợi trên địa phương, hoặc từ nguyện dạy lớp xẻ túc văn hóa ban đêm trong tổ dân phố, nhằm tránh sự chăm chú của công an khu vực. Tuy nhiên song với những vấn đề đó, tôi âm thầm mua giấy tờ, rước tên giả, học tập nói dăm câu giờ đồng hồ Hoa, và sau cùng ra bước vào một ngày cuối cùng của năm khi sóng đại dương đang gầm thét dữ dội ngoài khơị

Sang mang đến ngày sản phẩm tư, rồi đồ vật năm, tất cả đều stress vì nhỏ thuyền nhỏ bị sóng nhồi liên tục. Nước đại dương rỉ vào đun lâu cho mềm tầu mỗi lúc một các hơn, mà chẳng ai bi thiết múc từng thùng đổ ra phía bên ngoài như nhị hôm đầụ khu vực tôi ngồi càng ngày càng thê thảm hơn. Nước ngập tới ngực, nhưng rác rến lại nổi lềnh bềnh thông thường quanh, Lá bánh chưng bánh tét, vỏ quít, vỏ bòng cùng những thứ linh tinh ko tên, trôi đồ dùng vờ, chẳng ai thèm vớt cơ mà đem quăng xuống biển. Do qúa chật chội, dịch chuyển rất cạnh tranh khăn, nên người nào cũng ngồi lì trên chỗ, vực dậy không nổi, đi tiểu luôn chỗ mình ngồi mang đến tiện. Vào hầm tầu, shop chúng tôi mất hết ý niệm thời gian, không ngày hay đêm, cũng chưa bao giờ tầu đang chạy hay đứng tại địa điểm Ðến ngày lắp thêm năm, vì nóng sốt qúa, có bạn ngộp thở bất tỉnh nhân sự xỉu bên dưới hầm, tài công new cho khoét một chiếc lỗ vuông từng bề rộng một gang tay ngay lập tức trên đầu tôi, nghĩa là bên dưới tầu, để đưa không khí từ trên lùa xuống đến hơn 100 fan phía dướị Vị ân nhân của tôi, ông Ân và các con, thuở đầu còn rỉ tai với tôi, sau mệt qúa, ai cũng nhắm mắt phụ thuộc vào nhau mà sống và làm việc cho qua cuộc hành trình dài dài lê thê.

Bước lịch sự ngày máy bảy, buổi sáng sớm tinh mơ, chắc chưa tới 6 giờ, tôi đang thiu thiu ngủ, thì nghe tất cả tiếng gọi nhỏ:

– Anh Ngạn Anh Ngạn ơi!

Tôi giật mình ngơ ngác ngước quan sát lên, thì thấy vợ tôi thò mặt qua dòng lô thông hơi để tìm tôị Tôi không nhận thấy mặt bà xã tôi vì trời còn về tối thẳm, tuy vậy nhờ các giọng nói tôi biết vk tôi cần gặp tôi gồm chuyện khẩn cấp. Tôi hồi hộp tìm phương pháp đứng dậỵ Tàu chật ních, lại thêm đang gần một tuần ngồi một chỗ, nhì chân kia cứng bên dưới lớp nước mặn, tôi loanh quanh tương đối lâu mới đứng dậy được. May mang đến tôi là quanh tôi mọi fan còn đang ngủ cả Chứ giả dụ họ thức thì tôi nặng nề lòng di chuyển, bởi họ đang lôi lại và dí đầu tôi bắt ngồi xuống. Bà xã tôi giục nho nhỏ:

– Lên đi anh! Lên đại đi! Chui lỗ thông khá này lên đi!

Tôi lo lắng nhìn quanh. Khi ấy tôi còn tí hon yếu lắm. Thời hạn ở trại cải tạo bị sốt lạnh lẽo nặng, kéo dãn 21 ngày, bước đi phải nhờ bạn vịn, anh em cùng tổ cứ tưởng tôi là sắp buộc phải đem tôi đi chôn trên đồi tranh sinh sống Bù Gia Mập. Tiếng này quá biển, tôi vẫn chưa lại sức, mới chỉ lên cân được chút ít. Công ty tôi lại bảo:

– Ðêm qua bão lớn. Chiếc áo của con bị rách tung rồi cất cánh mất. Nó đề xuất cởi trần cả đêm lạnh tím cả ngườị Anh lên một chút đi!

Nghe nói đến đứa bé hơn 4 tuổi, tôi vùng đứng lên, bước đại qua vào bạn đang ngồi ngủ, rồi chui ngay thức thì lên, dòng lỗ nhỏ, nên lách bạn khó khăn, làm trầy sứt cả nhì vai, nhưng mà tôi ko có cảm xúc gì thời điểm đó tự hôm lên tầu, tôi vẫn mặc mẫu jacket nylon của ko Quân cách nay đã lâu và cái quần tây màu kim cương đục. Dịp ngồi, dĩ nhiên phải tháo dỡ hết nút quần, kéo fermeture xuống mang đến thoải mái. Bâygiờ đứng dậy, vội vã sử dụng hai tay đu lên ngoài hầm tầu, có tín đồ nào đó đã nắm phần ống quần tôi kéo lại, làm cho tôi chỉ còn mỗi mẫu quần đùi khi lên đến mức tầng trên. Trời mưa ko nặng hạt lắm, nhưng mà gió biển cả thổi phần phật trong không khí mờ tốị Tôi khom người xuống ôm người con đang run cằm cặp. Nhà tôi ưu tư bảo

– Tầu sắp đến đắm mất, anh ạ!

Tôi hòn đảo mắt quan sát quanh sau sáu ngày bảy đêm chui trong bóng buổi tối dưới hầm. Chỉ một phút sau, tôi phân biệt ngay là mình sắp tới chết! bà xã tôi nói đúng. Là do vì, lúc ở dưới hầm, tôi cứ tưởng tầu đang chạỵ Hóa ra tầu bị quăng quật neo đậu tại chỗ suốt xuyên đêm rồi, mặc cho gió mưa và sóng dữ thời điểm cuối năm vùi dập. Tuy cùng ở trên tầu, nhưng đều tin tức trên không được thông báo cho người dưới hầm biết, sợ tạo cảnh náo loạn, dẵm đấm đá lên nhaụ vì chưng vậy, tôi trọn vẹn không biết được những điều gì cả, mang lại đến hiện nay leo lên new thấy ghê hoàng, Tôi quan sát lại phía phòng máỵ Một cảnh tượng hãi hùng cùng thê lương: không có tài năng công, không có người phụ máỵ loại tầu không người lái xe cứ bồng bềnh nghiêng ngửa theo từng đợt sóng vĩ đại đưa vào, đẩy ra, phó khoác sinh mạng mấy trăm con người cho đại dương. Với sức sóng như thế này, tôi biết chắc tầu sắp bà xã Ðàn bà bé nít, nguời đứng người ngồi lố nhố, quên cả cái ướt lạnh, táo tác hỏi nhau, chần chừ phải làm gì trong thực trạng tuyệt vọng nàỵ vk tôi bảo:

Tài công vứt tầu từ nửa tối rồi!

Bấy tiếng tôi bắt đầu hiểu tình đầu câu chuyện. Ðêm qua, lúc thuyền shop chúng tôi vào còn bí quyết bờ Mã Lai khoảng tầm nửa cây số, thì gồm tầu cảnh sát Mã Lai ra đuổị Rồi bọn họ dựng mấy cây đại liên và đèn pha trên bờ bắn ra xối xạ Mười mấy tín đồ tài công cùng rất thân nhân nhà ghe đeo phao dancing xuống tập bơi vào, nói là để bàn bạc rồi sẽ ra gửi tầu vộ nhưng lại rồi họ đi luôn, không có bất kì ai trở lại! Người ngoài khơi cứ đợị tín đồ đã lên bờ thì bỏ mặc. Ðàn bà con nít trên boong không ai biết lái tầụ rộng 100 fan ngồi bên dưới hầm thì tưởng tầu vẫn đang hoạt động bình thường! Tôi biết mình sắp chết, mà lại cố làm ra vẻ bình tâm bảo nhỏ tôi:

– bé ơi! Ðằng như thế nào tầu cũng sắp tới chìm. Hiện thời con ôm lấy cổ ba, để tía nhảy xuống biển khơi khơi, tập bơi vào …

Tôi đo đắn bơị Mà bao gồm biết thì cũng không thể sức, bởi bờ ngơi nghỉ qúa xa, tôi cầm nhướng góc nhìn mà chỉ thấy lù mù trong mưạ Ðứa con trai hơn 4 tuổi , quấn loại khăn quanh người ướt đẫm từ đầu xuống chân, run lẩy bẩy quan sát tôi vắng lặng gật đầụ dường như nó cũng linh cảm giác chuyện chẳng lành sắp tới đến, cho nên chỉ nhìn tôi phân chia sẹ quanh tôi, có vài chiếc bình nylon đựng nước ngọt vẫn uống hết, ở lăn lóc trên sàn. Tôi cầm cố bàn tay nóng sốt của bà xã tôi và bảo:

– Em lấy chiếc bình nylon, ôm vào fan rồi nhảy đầm xuống. Hoạ may sóng tấn công vào bờ! Thà nhẩy xuống trước, chứ để tầu tan vỡ thì cực nhọc lòng cơ mà sống được, bởi vì cả trăm con người sẽ níu chặt lấy nhau với cùng chết hết!

Vợ tôi chú ý tôi bằng góc nhìn ly biệt, gửi tay làm dấu phát âm kinh. Tôi và con trai tôi cũng có tác dụng dấu Thánh giá và ước xin Chúa bảo hộ trong cơn nguy khốn. Tôi vừa gửi cho vk tôi dòng bình nylon, còn chưa kịp nói gì thêm thì một đợt sóng béo bệu ấp tới, làm loại tầu lật ngang, vỡ lẽ tung buồng lái tại tầng trên. Tiếng tín đồ đồng thanh kêu ru lên, bị giờ gầm của sóng át đị buồng máy, kính cửa ngõ sổ, mui tầu, mái gỗ quấn tôn và từng nào thứ ngổn ngang trên tầu đa số rụng hết xuống biển, kéo theo qúa nửa quý khách gồm bọn bà với trẻ em. Tôi ngã lăn bên trên sàn tầu vào khối nước mặn lớn tưởng vừa ập tới, 2 tay quờ quạng dính víu bất kể thứ gì để sống còn. Từ khoảng thời gian rất ngắn ấy, tôi không thể nhìn lại được bà xã tôi lần nào nữa! Ðứa nhỏ tôi cũng vuột khỏi tay tôi và văng xuống biển. Tôi níu được một sợi giây nào kia trên tầu, nên chỉ bị văng mất đôi mắt kính cứ không rơi hẳn xuống nước. Nhưng lại ngay sau đó, tôi chưa kịp hoàn hồn, chưa kịp đứng vững vàng thì lớp sóng vĩ đại vừa đẩy vô bờ, lại rút ra to gan lớn mật hơn, làm cho tầu lật ngang một lần nữa ra phía ngoài, với lần này bên trên boong tầu không còn sót lại một aị tất cả đều rụng xuống biển. Những lớp ván, lớp kính và phần lớn gì không vỡ qua lần sóng trước, lần này tan tành hết. Nhưng khổ cực hơn cả là chiều tầu chìm dần xuống đáy biển cả mà hầm tầu lại chưa bể, vì thế hơn 100 người đàn ông ngồi cùng với tôi trong cả tuần lễ vừa qua, các chết ngộp không còn trong hầm, trong số đó có cả phụ vương con ông Ân, bạn đã đóng góp tiền cho mái ấm gia đình tôi đi!

Tôi rớt xuống biển, nỗ lực vùng vẫy theo bạn dạng năng sinh tồn, mặc dầu không biết bơị bên trên mặt biển cả bao la, sóng nhồi bự khiếp, tôi thấy từng mảng gỗ thật lớn của ván tầu, rồi thùng phuy, va li, nồi niêu, áo quần, thùng gạo cùng hàng chục thứ đồ vật lặt vặt khác trôi nổi theo triền sóng, đôi khi lao vào mặt mình. Ðàn bà trẻ em ngụp lên lặn xuống, cung cấp lấy nhau nhưng cùng chết. Tôi uống no nước, chìm sâu xuống, đụng phải từng nào xác người còn bấu chặt ko rời nhaụ Tôi nín khá ngoi lên được một ít để thở, rồi lại bị sóng cuốn đi không định được phương hướng. Là người Công giáo trong khi lâm chung, tôi nỗ lực đọc gớm sám ăn năn để sẵn sàng lìa đờị Ðọc kinh, tuy vậy không ráng trí tập trung được. Tôi uất ức lắm, vì thấy mình bị tiêu diệt tức tưởi ở tuổi 32 sau khi đã kình qua bao nhiêu năm gian khộ Ngày còn trong quân đội, mấy năm tác chiến, tôi đã kề cận tử thần mà lý do không bị tiêu diệt ngay trên chiến trường cho xong? Tôi nhớ một lần hành quân ở dòng Bè, tôi đứng dưới đường mương bên gốc xoài, VC tự cánh đồng trước mặt bắn đạn pháo trúng ngọn xoài nơi tôi đứng, miểng văng tung tóe, làm cất cánh mất cây súng Colt tôi đã đeo bên cạnh hông và giảm đứt tua giây ống liên hợp máy truyền tin PRC 25 tôi đang nói chuyện với Bộ chỉ huy Hành Quân. Lúc đó tôi thấy số mình còn mập lắm, chỉ bị trầy tiếp giáp nhẹ ở bên đùi! Rồi khi ở trại tôn tạo Sông Bé, tôi lại bị sốt giá nặng nề đến kiệt sức, tưởng không thể sống nổi cho tới ngày được tha vệ Vậy mà lại cũng không sao! tôi uất ức từ bỏ hỏi vì sao vươ biển cả gần cho nơi thì lại chết ? thay rồi tôi uống no nước, mát sức không vùng vẫy nổi, đành buông xuôi tay chìm xuống đáy bể, băn khoăn gì nữa!

Khi tôi thức giấc lại bên trên bờ, thấy bản thân nằm sấp trên đụn xác bị tiêu diệt ngổn ngang. Nước ộc từ vào bụng ra giúp tôi hồi sinh. Tôi hay mộng đè tưởng mình đã nằm chiêm baọ. Ðứa con trai 13 tuổi của ông Ân chạy lại lôi tôi dậy cùng nói:

Chú Ngạn ơi! Ðắm tầu! bố cháu, chị cháu với 3 người anh của con cháu chết không còn rồi! vk chú với bé chú cũng chết cả rồi!