NGƯỜI BUÔNG CÓ NGƯỜI NẮM - KINDYA

     
*

Sao chép

bài xích hát: tín đồ Buông Có người Nắm - KindyADừng lại đi em....ở vị trí không hạnh phúc...Dẹp niềm vui đầy giả tạo nên anh biết thực tế em bổ gục...Trên bàn tay của bạn đó....đôi vai của người đó...Và giờ đồng hồ em mất hết tất cả thì cũng 2 chữ là tín đồ đó...Đừng nỗ lực gọi kỉ niệm...khi 1 tín đồ cố lặng imĐừng giải thích thêm gì nữa hãy cứ giữ lấy 1 nỗi niềm...Rồi lãng quên đi...tại sao nỗi đau em lại nhớ...Trong lúc trước đôi mắt em là mong muốn và rồi hiệu quả anh lại chờ...Uk...anh khờ lắm là khi...chọn con đường ko lối thoátAnh cũng sợ hãi lắm đôi khi con đường này dần dần bị bào mònDo tinh thần kẻ ngóng đợi...uk..cứ cho tới rồi lại lui...Đứng ko yên...ngồi ko vững...ko còn thấy bắt đầu nhưng lại vuiVì cảm xúc ko trùng lập với ai mà dựa vào nhìu lầnAnh mệt nhọc mõi ..đúng...có lúc anh ước 1 lần đc dừng chânNhưng không...không làm cho đc...anh cứ hết hóng rồi lại trông...Sau bao lần cố từ bõ dẫu vậy anh vẫn cứ ngóng rồi lại mong...Hook:Sống vui em nhé vì lúc 1 người đang ra đi...Em ko thể níu giỏi kéo mang xác tín đồ ta...bước xa lánh vìKhoảng giải pháp là lỗ hở chia cắt 1 nữa của niềm tin...Và lúc thật sự hết cảm xúc là lời chia tay trong điềm tỉnh...Có chối chối nhiều lúc trái tim ko nhói nhói các khiCảm thấy bồn chồn rối đôi khi anh lại ao ước xóa xóa mờ điNhững kí ức lưu giữ về em...lạc lõng cứ bước tìm tới đêmLà khi cơn mưa ấy nặng trĩu thêm...hòa tung nước mắt làm sao kềm...x2Ver:Sự vô trọng điểm trong lạnh lẽo cảm....là điều em ban choChẳng lẽ tư biện pháp 1 người con trai chỉ rất có thể dừng lại nấc đóAnh không lo chuyện ko cực nhọc mà chỉ muốn có 1 cái kết...Ko rất cần được đẹp mà lại cũng đừng đau....sau chặn đường nhiều năm quá mỏi mệt...nói cười...nhưng chẳng vui...là lối sống anh từng ngày...người vui...... Lúc xua đuỗi cũng có thể có người bấu chặt bàn tay...sai lầm là ai đây....trách nhiệm bên trên vai anh run rẫy..nước mắt đó từ đâu đây.....bật cười cợt là sản phẩm giả tạo nên đấyanh thấy 1 giấc mơ....nhưng không kết...em đã xóa rồi....cho anh 1 lần thôi em ngắm nhìn chút ít sao lại xóa vội....nói dối đó...ko mơ đâu...bởi bởi ý định anh đúng vậy...nhưng sao nguyên nhân tất cả sắp thành cũng chính là lúc khóe đôi mắt cay...khi anh nhấn ra...thiếu 1 đồ vật ko ngờ đặc biệt quan trọng nhất...là em...thôi.....chẳng em đâu...tình yêu đang mờ trong tròng mắt định quên quên toàn bộ ngược lại thấy ngạt...ko thể tả...tuy ko đau mà lại lại nhói đó là bước ngoặc ko thể trả và....Ver :Nhắm đôi mắt lại thấy nhớ...thức giấc lại cần chờ...Khoảng thời hạn dài rất nhiều 1 phút 1 giây anh thẫn thờ...có...những cảm giác ko thể nhảy lên thành vòng cung...Và biết cũng đều có thứ hạnh phúc ko hẵn độc nhất định...có ai đi cùngxa xa địa điểm đó đó....anh thấy tất cả có ai kia...nhìn theo ai ai đó đó...người ấy rứa tay ai kìa....Đêm khuya còn dài lắm...cố thay ngủ ngon nha em...Bàn tay anh...ko trầm lắng...du dương nốt nhạc êm đềmChỉ bao gồm câu rap thôi...thức trắng để triển khai nên đấy...Anh thả hồn vào tối trôi...trực giác nói anh mong vậy...Cậy vào sức khỏe 1 tín đồ tự kĩ...chưa từng vui....Anh viết bậy...vào trang giấy điều có tác dụng anh đau làm anh tuổi...Phũi vơi vai áo....her...trống vắng không giống như mong muốn....Đã lâu chưa có ai vô tình tựa nhẹ...lên bờ vai buồn...Luống cuống khi nhấn ra...em ko còn nơi đâu đó...Chợt cuối xuống anh search ra..mãnh vỡ trái tim em bỏ bỏ...